Wap Tải Game Android Cho Điện Thoại Miễn Phí
Chương 13. Như hình với bóng
Nghe thấy câu “Xin lỗi” của Diêu Khởi Vân, Tư Đồ Quyết nhất thời không thể phản ứng gì, chỉ biết hận không thể giống như một giáo chủ gầm gừ tiến đến lắc lắc cậu ta: “Nói nhảm gì đấy, hãy nói thẳng với mẹ hôm qua người đi cùng em là anh đi, nói đi, nói đi, nhanh nói đi, là anh, là anh, chính là anh…”
Tiết Thiểu Bình tỏ vẻ như không hiểu, chờ đợi lời tiếp theo của cậu.
Diêu Khởi Vân đặt đũa xuống, cảm thấy khó xử, bất đắc dĩ phải nói: “Không phải anh không giúp em, A Quyết, anh cảm thấy em nói dối cô Tiết như thế không tốt đâu.”
Nếu không vì mẹ cô đang ngồi đó, Tư Đồ Quyết trong cơn giận dữ chắc chắn sẽ đập bàn đứng dậy.
Nói gì mà “nói dối cô Tiết như thế không tốt đâu”, giả vờ làm con sói đuôi to gì chứ, trước kia không phải cậu ta chưa từng nói dối trước mặt mẹ, rõ ràng chỉ cần gật gật đầu hoặc đơn giản đồng ý là có thể kết thúc sực việc, cậu ta đúng là muốn tổn nhân bất lợi kỷ[1">, muốn cho cô một trận đây mà. Hoá ra những phiền phức nhỏ trước kia cậu ta vì cô mà im hơi lặng tiếng chỉ là giả vờ thôi, tất cả đều là giả dối, để đến thời điểm mấu chốt mới làm mất mặt cô.
Nhưng vấn đề nghiêm trọng nhất lúc này với Tư Đồ Quyết không phải là nên trừng trị tên tiểu nhân “bội b
ạc” Diêu Khởi Vân này thế nào, mà là một Tiết Thiểu Bình đang lạnh lùng nén giận nhìn cô mới khiến cô thấy tai hoạn to lớn đau đầu nhức óc kinh hãi.
“Giờ thì còn gì để nói nữa không? Tư Đồ Quyết, trước nay những gì mẹ nói với con đều như gió thổi bên tai thế à? Con là con gái mà nửa đêm khuya khoắt đi cùng một đứa không đàng hoàng thì giống cái gì hả? Bố con nói không sai, chúng ta đã quá nuông chiều con rồi, chiều đến mức con coi trời bằng vung rồi, lại còn muốn lừa dối mẹ, còn xúi giục Diêu Khởi Vân giúp con che giấu! Để bố con biết được, không đánh gẫy chân con ấy chứ!”
Trong cơn tức giận, Tiết Thiểu Bình cũng không thể ở trước mặt Diêu Khởi Vân mà cứ thế trách mắng việc yêu sớm của con gái, cơm cũng không có tâm trạng để ăn, bà tóm lấy Tư Đồ Quyết lên lầu. Tư Đồ Quyết ủ rũ đi theo mẹ, không quên ném cho Diêu Khởi Vân một cái nhìn oán hận, nhưng Diêu Khởi Vân lại đứng dậy nhìn về phía cô, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tên tiểu nhân dối trá, còn giả vờ gì chứ! Đây là suy nghĩ duy nhất mà lúc này Tư Đồ Quyết nghĩ về cậu ta.
Nếu muốn dùng bốn chữ miêu tả thảm cảnh sau khi bị mẹ gọi lên lầu để giáo huấn chính là “không dám nhớ lại”. Tư Đồ Quyết không nhớ mình đã được mẹ giáo huấn nghiêm khắc bao nhiêu thứ, nào là trách mắng, nào là đạo lý nhân sinh, rồi là tiêu chuẩn của một cô gái ngoan, rồi là sự nguy hại của yêu sớm… cứ lần lượt xổ ra, cô nghe đến mức đầu óc choáng váng.
Nhưng mà bắt quả tang Tư Đồ Quyết cũng phải bắt tại trận mới được, nếu không cũng không có nghĩa gì hết, có đánh chết cũng không thừa nhận mình đã yêu, càng không thể nói ra tên người con trai đó. Dù Tiết Thiểu Bình không dễ lừa, nhưng chỉ là đồng nghiệp ngẫu nhiên nhìn thấy, về mặt lý luận cũng hoàn toàn không có lý, vì thế sau khi mắng một trận chỉ có thể bỏ mặc mà thôi. Mà dù sao cũng là con gái rượu nên với tính khí nóng nảy của chồng, Tiết Thiểu Bình quyết định giữ im lặng chuyện này, sau đó liền nói chuyện với Diêu Khởi Vân, khen ngợi sự thành thật của cậu, đồng thời khéo léo ám thị Diêu Khởi Vân là: chú Tư Đồ bận công việc, việc phải quan tâm rất nhiều nên việc này ở trước mặt chú ấy không nên nhắc đến.
Đối với nữ chủ nhân ngôi nhà này là Tiết Thiểu Bình, Diêu Khởi Vân luôn cố gắng gần gũi nhưng vẫn không có cách nào. Với cậu, trước nay Tiết Thiểu Bình ít khi làm khó, nhưng cũng không nhiệt tình lắm, quan hệ giữa hai người dường như vẫn còn khoảng cách nào đó. So với chú Tư Đồ hết mực yêu thương cậu, hoặc oan gia như Tư Đồ Quyết thì Tiết Thiểu Bình là người mà Diêu Khởi Vân cảm thấy xa cách nhất, là chướng ngại lớn nhất để cậu ra nhập gia đình này. Hiện giờ Tiết Thiểu Bình đang ân cần tâm tình với cậu thì làm gì mà cậu không đồng ý chứ.
“Cô à, cô yên tâm, cháu không phải người lắm lời. Thực ra A Quyết cũng không có gì cả, các mối quan hệ ở trường của em ấy rất tốt, có bạn trai chủ động tiếp cận em ấy, mà em ấy lại thường không cảnh giác nên nếu có khi đi cùng nhau cũng không chắc là có … quan hệ gì cả. Cô cũng đừng làm khó em ấy quá ạ.” Diêu Khởi Vân ngập ngừng nói.
Chọc tức Tư Đồ Quyết vốn không phải là chủ định của Diêu Khởi Vân, cậu không hề mong muốn cô gặp phải khó khăn vì chuyện này. Mặc dù Diêu Khởi Vân không hối hận vì đã không bao che cho Tư Đồ Quyết, người nói dối rõ ràng là cô ấy chứ không phải cậu. Lời cậu nói, việc cậu làm đều là bằng chứng, nhưng không hiểu vì sao cậu thấy rất khó từ chối việc làm chứng cho cô, và khi đối diện với sự tức giận của cô, cậu vẫn có vài phần chột dạ, không đành lòng.
Nhưng Diêu Khởi Vân không biết rằng trong khi cậu nói những lời này, hình ảnh cậu trong lòng Tiết Thiểu Bình đã lặng lẽ thay đổi. Tiết Thiểu Bình luôn cảm thấy tâm tư đứa trẻ này rất sâu xa, khiến người khác không thấu được, vì thế luôn bất giác đề phòng, nhưng Diêu Khởi Vân trước mắt đang đầy mâu thuẫn, ngập ngừng, mà vẫn không giấu nổi sự tốt bụng và chân thành sâu dưới đáy lòng. Theo bà, đây mới chính là một người sống, mới thực là dáng vẻ một đứa con trai mười bảy tuổi thực sự nên có.
Sau khi Diêu Khởi Vân đến nhà này cứ lặng lẽ làm những việc như vậy Tiết Thiểu Bình đều để ý. Nguỵ trang thì một sớm một chiều còn có thể, chứ năm rộng tháng dài thì không thể. Con gái luôn ngang ngược, không biết phải trái với cậu ta, nhưng cậu ta lại luôn lặng lẽ bao dung, không hẳn “nối giáo cho giặc”, nhưng cũng không có ý thừa cơ hãm hại.
Có thể nhìn nhận của chồng bà đúng, Khởi Vân thông minh, kiên định, chăm chỉ, đáng tin, tâm địa lương thiện, là một đứa trẻ tốt. Điều làm Tiết Thiểu Bình tán thành nhất chính là đối với cô con gái độc nhất nhà Tư Đồ, cậu ta rất an phận, kể cả những lúc thân thiết vẫn luôn khôn khéo giữ một khoảng cách, điều này khiến bà rất an tâm.
Tiết Thiểu Bình động lòng, vỗ vỗ tay Diêu Khởi Vân, giọng ấm áp: “Khởi Vân, nha đầu Tư Đồ Quyết này thật không khiến người ta bớt lo đi được! Các con cũng sắp lên cao trung năm ba rồi, lúc này không thể để những việc linh tinh ảnh hưởng đến tâm lí của nó, ta và chú Tư Đồ cháu không thể lúc nào cũng dán mắt vào nó được, các cháu cùng nhau đi học, bình thường cháu gặp mặt Tư Đồ Quyết nhiều nhất, vậy giúp cô một chuyện là đừng để nó ở ngoài làm chuyện bừa bãi. Nếu nó làm chuyện gì quá giới hạn, cháu hãy nói với cô. Đương nhiên, nó và bố nó đều có tính nóng nảy như nhau, cháu phải khoan dung nhiều rồi.”
Diêu Khởi Vân ngẩn người, tiếp theo liền mỉm cười: “Cô à, cô yên tâm, cháu nhất định làm được ạ.”
Sáng sớm hôm sau, Tư Đồ Quyết vừa xuống lầu đã gặp Diêu Khởi Vân, cô không thèm nhìn, chỉ lạnh lùng đi giày đến trường. Diêu Khởi Vân đi trước cô một bước để mở cửa, đứng ở cửa đợi cô.
Tư Đồ Quyết đi qua người cậu, nhỏ giọng nói thầm một câu: “Chó ngoan không cản đường.”
Diêu Khởi Vân cũng không so đo, hai người một trước một sau đi ra khỏi cửa. Cậu trước sau luôn giữ một khoảng cách một cánh tay với cô. Đi được một đoạn, Tư Đồ Quyết không chịu nổi, liền quay người quát: “Đường rộng thênh thang, sao anh cứ phải đi cùng tôi thế chứ?”
Diêu Khởi Vân thấy cô quay đầu, lại nói sang một nẻo, chỉ vào bữa sáng mang theo trên tay: “Của em.”
Tư Đồ Quyết tức giận: “Anh còn giả vờ, đồ hai mặt, đồ tiểu nhân nhân cách phân liệt.”
“Em mà không ăn, cẩn thận bị xuất huyết dạ dày đấy.”
Tư Đồ Quyết vừa một tay đẩy cánh tay càng lúc càng gần của cậu, vừa liên mồm quát: “Xuất huyết dạ dày? Ăn đồ của tên tiểu nhân, thì ruột thủng dạ dày rách cũng là chuyện không chắc chắn đâu.”
Lợi dụng lúc cánh tay cô vươn tới, Diêu Khởi Vân dùng tay còn lại nắm lấy cổ tay cô, đáp: “Bữa sáng là do mẹ em làm cho em.”
Tư Đồ Quyết rất khó chịu, nhưng cậu lại tỉnh bơ, không một chút buồn bực, cũng không nhượng bộ, càng khiến cô thêm bực dọc. Cô vùng vẫy cũng không thoát được ra, không thể trút cơn bực dọc, cô chỉ biết liên mồm nói: “Diêu Khởi Vân, tôi khinh bỉ anh, khinh bỉ anh khinh bỉ anh khinh bỉ anh…”
Diêu Khởi Vân nhìn Tư Đồ Quyết đang bị bức đến phát cáu, bất chấp hình ảnh mà tỏ rõ sự nôn nóng của mình, mặt cũng đỏ lên, đôi mắt sáng tựa hồ như một tiểu vũ trụ ẩn chứa lửa cháy hừng hực. Bị cô “khinh bỉ”, cậu cảm thấy như mình đã làm một việc xấu xa, vong ân phụ nghĩa gì cơ.
“Đủ rồi.” Cậu cắt ngang những lời cáu tiết của Tư Đồ Quyết, hơn nữa còn phải cao giọng hơn cô mới có thể khiến cô ngừng lại: “Em cho rằng anh cố ý gây khó dễ cho em? Không muốn bị người khác phát hiện thì em đừng cả ngày ở cùng với cái tên cùng lớp với Ngô Giang, cái tên Liên gì gì ấy! Các người cứ dính với nhau như thế, việc này truyền đến tai bố mẹ em cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!”
... » BOT(auto):Bạn đang online tại: MuiViKhiYeu.Wap.ShChúc bạn có những giây phút thật vui vẻ