Bạn đang dùng máy java, hãy truy cập VietPro9x.Mbox.Sh Chuyên game cho điện thoại NOKIA JAVA, hay cảm ứng thông thường , cập nhật tất cả các game Online Offline trên thị trường game VIỆT NAM
Wap Tải Game Android Cho Điện Thoại Miễn Phí
Bây Giờ 05:40 ,Ngày 05/04/25
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
- Người làm anh lơ đãng… có phải là Du không anh?
Anh Thư luồn tay vào tóc Nam, vuốt ve cả những nghĩ suy anh đang miên man trong đầu. Khi nhắc đến Du thì Nam đã toan bật cười, đã toan nói lên thành tiếng rằng:
- Sao có thể chứ, cô bé ấy là học trò của anh mà.
Nhưng kỳ thực Nam lại không thể, có gì đó nghẹn lại trong cuống họng và hình ảnh Du ngập lên. Từ nụ cười tít mắt, từ những câu chuyện cười không đầu không cuối, từ những hờn giận ngô nghê của một đứa con gái mới lớn, cả những quan tâm vụng về. Nam nhớ như in cảm giác bên cạnh Du, cảm giác mà rất lâu kể từ sau khi chia tay Thư chưa một lần anh có được. Đó là cảm giác muốn được che chở, bao bọc, muốn được quan tâm chăm sóc ngày một nhiều.
Đó hẳn cũng là lý do mà anh luôn tìm đến quán ít nhất một lần trong ngày và chắc chắn sẽ xuất hiện trước khi quán đóng cửa… để giúp Du một tay, để giúp quán dọn đồ, cũng là để nghe giọng nói và tiếng cười quen thuộc của cô bé ấy.
3. Kể từ sau ngày bỏ chạy ra khỏi tiệm bánh, Du không còn đến quán làm nữa, việc xin nghỉ cũng chỉ là một thủ tục ngắn gọn được nhắn qua vài tin nhắn.
“Anh Nam, anh cho em nghỉ việc nhé. Dạo gần đây em đăng ký học thêm nên không có thời gian làm ở đó nữa.”
“Ừ em, học ngoan.”
Ngắn gọn như thế, lại đầy đủ như thế, Du hoàn toàn có cớ để tìm quên đi Nam, một người bước vào cuộc sống của mình chưa lâu xong lại đủ sức làm nên sóng gió. Chuyện đó Duy Anh cũng biết và thay vì khuyên nhủ Du, cậu chỉ dặn Du nên tập trung vào việc học vì năm nay đã là năm cuối cấp. Duy Anh còn nói, nếu cậu ấy còn ở Việt Nam, chắc chắn sẽ không cho Nam có cơ hội làm tổn thương Du như thế. Lúc bấy giờ Du bật cười.
- Là cậu làm tổn thương tớ trước mà, bằng việc đòi chia tay tớ ấy.
- Tớ chỉ không muốn cậu chờ thôi, ngốc ạ.
- Ừ. Tớ cũng không muốn chờ đợi. Chúng ta đều ngốc cả mà.
Những dòng chữ nhảy nhót trên màn hình, Du và Duy Anh nói chuyện qua mục chat trên facebook, được ngày rảnh rỗi Du không phải ra tiệm bánh, đối với Duy Anh cũng là ngày nghỉ nên cả hai có nhiều thời gian để trò chuyện. Một trong những điểm nhấn là việc Duy Anh sẽ về Hà Nội một thời gian do ở nhà có việc đột xuất.
- Cậu sẽ vẫn bên cạnh tớ chứ?
- Tất nhiên rồi, tớ sẽ đưa cậu đi chơi, đi ăn, đi đập phá. Hà Nội nhỏ, ngõ nhỏ, tim người cũng chật chội, nhưng chỗ dành cho cậu chưa bao giờ là thiếu cả.
Du mỉm cười với cậu bạn. Đúng là Hà Nội luôn chào đón Duy Anh, bản thân Du cũng luôn chào đón cậu ấy, dù hiện tại giữa hai đứa là bạn bè đi chăng nữa.
4. Tháng chín, sinh nhật Nam vào một ngày gần cuối tháng chín. Cũng được một tháng kể từ ngày Du xin nghỉ việc. Tiệm bánh vẫn mở cửa vào mỗi sáng lúc bảy giờ, đóng cửa vào mười giờ mỗi tối. Nhưng việc thiếu đi cô nhân viên nhí nhảnh vô tư cũng là điều thắc mắc của nhiều khách hàng. Mỗi lần có người hỏi Nam lại cười buồn.
- Cô bạn ấy bận học nên tạm nghỉ làm ở tiệm bánh một thời gian ạ.
Quả thật Nam cũng mong rằng mọi việc được như mình nói. Giá như chỉ là “tạm”. Du còn nợ anh một cái bánh sinh nhật to oạch như ngày hai đứa móc tay hứa chắc chắn như thế. Du còn nợ Nam những câu chuyện cười chưa kể, những câu đố dở dang chưa có lời giải đáp. Đặc biệt nợ Nam những ngày đêm dài gấp đôi bình thường, cả những lúc quán vắng khách, lại là một mảnh vụn ùa về từ quá khứ, ngày đầu tiên Nam bắt gặp Du ở quán café lạ, ngồi nghiêng với khuôn mặt nhìn nghiêng, một tấm ảnh chụp lúc Du buồn bã thở dài.
Tấm ảnh đó vẫn chưa có dịp đưa lại cho Du. Nam đã phóng ra và treo trong phòng riêng từ sau khi nhận Du làm học trò ở quán. Ai ngờ rằng một ngày nào đó lại thấy thiếu thiếu người trong ảnh. Người trong ảnh có thể ngắm nhìn mãi, nhưng không thể trò chuyện, không thể hỏi han. Việc lâu ngày không gặp Du làm Nam thấy bức bối khó chịu. Dù có số điện thoại ở đó, xong không biết nên mở lời thế nào cho phải.
- Em sẽ lại đi thôi. Người vẫn tưởng sẽ chờ đợi em đã không thể chờ đợi em nữa rồi.
Anh Thư mỉm cười và ra đi trong một ngày nhiều gió. Cô ấy lại đi đến một chân trời mới khác, lần này không phải vì mục đích học tập hay làm việc, mà lần này là có cớ để tìm quên đi. Khi biết Nam không còn vẹn nguyên tình cảm với mình nữa cũng là khi biết anh ấy có một người khác để nhớ về thì Anh Thư cũng không cố chấp. Hạnh phúc là trao đi và được nhận lại. Nếu đã thử vươn tay ra đón lấy, đã cố gắng để trao đi nhưng lại khiến người khác bận tâm với sự cho đi của mình thì tốt nhất là nên dừng lại.
Đôi khi trong cuộc sống, trên những con đường, biết cách dừng lại đúng lúc cũng là một sự lựa chọn khôn ngoan. Anh Thư không trách Nam vì đã có tình cảm với một người con gái khác. Cô chỉ tiếc rằng trong quá khứ mình lựa chọn quá nhiều, đắn đo quá nhiều để rồi không thể đặt người quan trọng vào vị trí quan trọng, khiến người ấy trở nên vô định với chính tình yêu của mình. Mặc dù Anh Thư đã cố gắng sửa sai nhưng chưa bao giờ là đủ. Tình cảm vốn dĩ khó nắm bắt vô cùng, có thể hôm nay vẫn còn yêu nhau say đắm nhưng sang một buổi bình minh khác lại thấy không còn thiết tha bên nhau nữa.
Anh Thư ra đi vì không muốn trở thành gánh nặng suy nghĩ cho Nam. Mặc dù Nam cố gắng không làm tổn thương cô bằng việc nói ra lời chia tay, nhưng vì anh cứ như thế mới khiến cô cảm thấy khổ tâm. Chẳng gì khó khăn bằng việc chấp nhận sự thật rằng người ta yêu đã không còn yêu ta nữa. Nhưng cũng sẽ không có gì khó khăn hơn việc nhìn người ta yêu phải buồn bã và trầm tư suốt một ngày dài vì một ai đó khác không phải là ta.
- Anh gắng lên nhé, vì Du còn rất trẻ, nên hãy để cô bé cảm nhận được tình cảm chân thành từ phía anh. Nam ôm Thư vào lòng, tựa đầu trên mái tóc đen tuyền óng ả.
- Cảm ơn em, vì tất cả.
Anh Thư ra đi mang theo tâm trạng của một người thua cuộc, một người thua cuộc từ chính cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc của mình. Nhưng điều đó không làm cô thấy hối hận, vì với cô, một khi đã sống và yêu thương thì hãy sống hết mình và yêu thương cho trọn vẹn. Dù kết quả không được như mong muốn thì cũng sẽ không hối hận về sau khi nghĩ lại, sẽ không phải nói câu “giá như…” cho quá khứ một thời đã qua…
5. Duy Anh trở về Việt Nam, cậu ngỏ ý muốn được ăn thử những món bánh mà Du học được trong quá trình làm ở tiệm bánh. Tất nhiên là Du rất vui vì điều đó. Cô bé còn cùng Duy Anh đi chơi một số nơi, những nơi mà trước đây hai đứa từng đi qua nhiều lần. Một lần, khi Du chăm chú làm món bánh lạ theo công thức tự chế thì Duy Anh có nhắc.
- Tháng này sinh nhật tớ, dù chưa đến nhưng tớ cũng muốn thử tay nghề làm bánh gato của cậu. Cuối tuần này tớ rảnh, tổ chức party sinh nhật tớ nhé!
Duy Anh quay sang nhìn Du cười cười. Du gật đầu chấp thuận. Việc nhắc đến bánh sinh nhật cũng vô tình nhắc đến lời hứa của Du với Nam. Đã lâu không trở lại tiệm bánh, cũng không liên lạc gì, Du vẫn đinh ninh rằng Nam và Anh Thư đang hạnh phúc. Hẳn là hai người sẽ hạnh phúc, phải bù đắp cho những ngày tháng phải xa nhau chứ.
Sáng hôm sau, Du đi mua nguyên liệu về làm bánh, vô tình đi qua thì thấy tiệm bánh đóng cửa. Du lấy làm ngạc nhiên, việc tiệm bánh bỗng dưng đóng cửa hẳn là chuyện lạ. Trước nay Nam vẫn cố chấp làm việc, dù thế nào cũng duy trì tiệm bánh. Anh vẫn nói, khách hàng đến với quán là thường xuyên, có những người là khách rất quen, mỗi ngày đều phải sang mua bánh, nếu quán nghỉ một vài ngày lại thành mất khách. Vì lẽ đó mà dù công việc có bận đến đâu anh cũng luôn dành thời gian chăm sóc cho tiệm bánh, một phần vì khách một phần vì không muốn bỏ lỡ đam mê của mình.
Nhưng bỗng nhiên Nam đóng cửa tiệm, lo lắng có chuyện gì đó xảy ra, Du nắm chặt điện thoại trong tay, nửa muốn gọi để hỏi han ngay lập tức, nửa lại thấy sợ sệt vì một điều mơ hồ nào đó bướng bỉnh dạo ngang qua. Chiều tàn, vẫn ngồi thẫn thờ trước cửa tiệm bánh, tất nhiên là ở phía đối diện vì Du sợ đột nhiên Nam xuất hiện, nếu Nam bắt gặp thì cô bé không biết giấu nỗi ngại ngùng đi đâu, Du đặt điểm nhìn vào sâu hút trong quán, một vài chấm nhỏ có thể kể mặt đặt tên ngay lập tức. Có vẻ như chẳng có gì thay đổi cả, trật tự mọi thứ đều ở nguyên đó từ khi Du nghỉ làm.
Chỉ có duy nhất một thứ thay đổi, đó là anh chủ quán và Du. Là chuỗi ngày trước và sau khi Du biết anh quay lại với chị ấy. Du thừa nhận yếu ớt với chính mình rằng thật ra Du rất sợ, rất sợ khi phải đem mình so sánh với một ai đó khác. Nhất là khi đó lại là tình đầu. Du và Nam đều có một quá khứ buồn về chuyện tình đầu tiên vì tất cả đều không trọn vẹn. Khi chị ấy quay về, Du đã linh cảm mơ hồ rằng điều gì đó sắp xảy ra, rằng Nam có thể sẽ trở về bên chị ấy. Nhưng khoảng cách giữa cô bé và anh chủ quán lại ngày càng gần, tự nhiên đến mức chẳng cần đề phòng gì cả, nếu có phát sinh tình cảm thì cứ mặc định đó là tình cảm anh em bạn bè vì thân thiết quý mến nhau mới thế thôi. Hóa ra, muốn vậy nhưng không thể là vậy…
Du nhớ về nụ cười ngây ng » BOT(auto):Bạn đang online tại: MuiViKhiYeu.Wap.Sh
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ