Wap Tải Game Android Cho Điện Thoại Miễn Phí
- Èo…chỉ có môn Toán là em không thích học thôi, chứ còn lại vẫn học bình thường mà ! – Trân bĩu môi.
- Ừm, vậy thì tốt, giờ anh ra bài làm tiếp đây ! – Nói rồi tôi đặt bút vào ra đề.
Chốc sau, tôi thong thả ngồi tựa ghế đợi Trân làm thêm mấy bài Toán, nhìn vẩn vơ ra ngoài. Sáng nay tiết trời đẹp thật, trong mát không chút gợn mây, mà nắng lại nhẹ không gắt chút nào, tôi hít một hơi dài cảm khái khoan khoái nhìn ra cửa sổ, nơi có những nhành me tây đang chìa ra từ gốc cây cao to dưới vườn, gió mát lăn tăn thấy yên bình gì đâu.
Tôi chỉ dám ngồi nhìn ra phía trước, chứ hễ quay lại sau lưng là sẽ đập ngay vào mắt ảnh của tên Triết ngay đầu giường là tôi sẽ lại nộ khí xung thiên cho xem. Mà cái gã Sở khanh này thì có gì hấp dẫn đến độ mà chị Diễm, bé Trân rồi đến cả Tiểu Mai đều mê như điếu đổ thế kia chứ, ừ thì cũng đẹp trai đấy, cũng phong độ đấy, cơ mà có gì đâu, mấy thằng đẹp mã thì hay sở khanh lắm mà, rồi thế nào cũng có ngày nhà ngươi bị Tiểu Mai đuổi cổ ra khỏi nhà thôi, Triết à !
Nhưng ngay tiếp theo thì tôi thấy tôi đã sai rồi, lầm thật rồi….
Tôi ngồi tập guitar, vẻ như là vừa đệm xong bản I want it that way của Backstreet Boys, đang vui vẻ ngẩng mặt lên đợi Tiểu Mai khen một câu lấy tinh thần như mọi khi thì nàng chỉ thở dài nhìn tôi :
- N nè, sau bữa nay, đừng đến nhà mình tập Guitar nữa nhé !
- Ớ…sao vậy ?
- Ừm…bạn trai mình không muốn N đến đây nữa, nên Mai không thể dạy tiếp cho N được !
- Cái gì ? Bạn trai ? Là anh Triết gì đó phải không ?
- Sao…sao N biết ?
- Nhưng…hắn ta…… !
- Thôi….mình… thương anh ấy, nói mình phải nghe, nên….N thông cảm !
Tôi ngớ người ngồi bất động luôn tại chỗ vì sự việc này bất ngờ quá sức tưởng tượng.
Rồi Tiểu Mai đứng dậy, nhìn xa xăm thở hắt ra nói :
- N để đàn lại ở đây rồi về đi, từ ngày mai đừng sang đây nữa !
Chốc sau, tôi sượng trân dắt xe ra ngoài nhìn Tiểu Mai đóng cổng lại, lạnh lùng quay bước vào trong nhà.
Thế này, thì là ai đang bị nàng đuổi ra khỏi nhà vậy ? Sao không phải là tên Triết như tôi đã vừa nghĩ trước đó chứ ? Tại sao chứ ? ….
Tôi thẫn thờ đạp xe quay về, nhấc từng guồng pê-đan cảm giác nặng trịch như đeo đá dưới chân, đầu óc trống rỗng vì vẫn còn bàng hoàng trước sự việc vừa rồi. Sao sự đời lại có thể đùng một cái là thay đổi 180 độ như vậy chứ, trong khi chỉ vài hôm trước Tiểu Mai còn tận tình dạy guitar cho tôi, vậy mà giờ đây nàng lại lạnh lùng đuổi tôi thẳng thừng không thương tiếc vậy ?Phải rồi, chính thị là do tên Triết đã thấy tôi hôm bữa qua nhà Tiểu Mai, nên hắn ghen lên bảo nàng không được cho tôi đến nhà nữa, hẳn là như vậy rồi. Cơ mà hắn lấy quyền gì mà ghen, trong khi chính hắn lại đi bắt cá 3 tay, hắn lấy tư cách gì mà ghen ? Sao tên Sở khanh nhà ngươi lại nhỏ nhen vậy chứ, ta đi học đàn thì có ảnh hưởng gì đến Tiểu Mai của ngươi không ? Mà có ảnh hưởng thì liệu ngươi có tức không, trong khi ngươi lại còn quen với cả Diễm và Trân ? Ta với ngươi nước sông không phạm nước giếng, vậy thì cớ vì sao lại ép ta đến bước đường này, bị người ta đuổi ra khỏi nhà cứ như một thằng đầu trộm đuôi cướp không bằng ! Triết ơi là Triết, ta hận ngươi, ngay bây giờ mà gặp ngươi thì ta chẳng ngần ngại gì tọng vài đấm vào mặt đâu !
Tôi vừa nhắc Triết đã có Triết xuất hiện, cũng như bữa tối hôm nào, cũng tên Sở khanh này đạp xe ngược lại hướng với tôi, và cũng nở nụ cười nửa miệng khó ưa. Tôi nổi máu điên lên gào to chửi đổng :
- Cái thằng khốn nhà ngươi dám……. !
Nhưng tôi chưa kịp chửi thêm những gì tệ hại hơn thì Triết đã co chân đạp thẳng vào hông xe :
- Bốp…. !
Tôi vì quá bất ngờ không kịp trở tay nên chới với rồi té lăn cù ra đường :
- Oạch…….. !
Rồi tôi thấy đầu mình đau điếng, khung cảnh trước mắt mờ dần, bên tai vẫn văng văng tiếng cười xảo trá của tên Triết họ Sở đằng xa.
Mọi thứ tối sầm lại, tôi….đang chết hay sao…… ?
Nhưng chợt tôi thấy có ánh sáng le lói đằng xa như ở phía cuối một đường hầm, và lại có một tiếng gọi gấp gáp :
- Anh N….anh bị gì vậy…. ?
Tôi quả thật là tốt số quá mà, vừa lên đến thiên đường đã có tiên nữ nhận mặt biết tên, phải chăng kiếp trước tôi là Chân Võ Thiên Hoàng kiêu hùng thiện chiến nhất Thiên phủ, rồi bây giờ khi đã đăng tiên qui vị, tôi được đích thân Đế Thích Thiên phái tiên nữ đến đón tiếp hay sao ? Chắc là vậy rồi, thôi, âu cũng là ngậm cười nơi bồng lai tiên cảnh.
- Anh dậy mau, làm gì mà cười hoài vậy ?
Tôi từ từ mở mắt ra, xem thử chốn tiên cảnh đẹp cỡ nào, và nàng tiên nữ này mĩ sắc thế nào, có được như cô nàng Tiểu Mai vừa đá tôi ra khỏi nhà hay không vậy ?
- Ớ…..Trân….tiên nữ đâu ? – Tôi mở mắt dậy, ngơ ngác hỏi.
- Tiên gì ? Anh ngủ mơ à ? – Trân đỡ tôi ngồi thẳng lại.
- Là sao…. ? Sao anh lại nằm đây ? – Tôi thấy đầu mình đau như búa bổ.
- Tự dưng em đang làm bài thì nghe cái ầm, quay sang thì anh đã té lăn khỏi ghế mà rơi ra sàn nhà rồi ! – Cô bé nói, khuôn mặt vẫn còn hoảng hốt.
- Ơ….à…..chắc….à….chắc anh vừa ngủ gật.. ! – Tôi đã hoàn hồn trở lại.
- Khiếp, ngủ thì sang giường mà nằm, ngồi luôn trên ghế thì bảo sao lại không té ! – Trân dựng cái ghế lên – Anh có sao không ? Xuống nhà rửa mặt đi !
- Ờ…chắc ko có gì đâu, em làm bài tiếp đi ! – Tôi khoát tay rồi lò dò đi xuống dưới nhà.
Vốc từng ngụm nước lạnh trong tay hất vào mặt, tôi bắt đầu thấy tỉnh táo trở lại, ba hồn bảy vía đã quay về thân thể. Rồi tôi cầm chai nước lạnh ra ngoài sân ngồi, đầu óc trống rỗng nhìn bâng quơ, ngoài sân gió vẫn mát rượi, cây me tây to đùng đang rủ bóng che hết cả khoảng sân rộng.
Hoá ra vừa rồi do khung cảnh mát mẻ thư thái này mà tôi ngồi đợi Trân làm bài rồi ngủ gật luôn trên ghế, chốc sau gặp ác mộng thì mới té cái oạch ra đất, bây giờ người ngợm đã thấy hơi ê ẩm, may mà lúc nãy không đập đầu vào cạnh bàn hay chân tủ, chứ ko thì giờ này tôi đã thăng tiên thật sự cũng chưa biết chừng.
Nhưng giấc mơ khi nãy cứ như là sự thật, không, phải gọi đó là ác mộng mới đúng, bây giờ lưng áo tôi vẫn còn ướt đẫm mồ hôi. Những cảm xúc trong cơn ác mộng khi nãy đã từ từ quay về, lúc nghe Tiểu Mai xác nhận rằng nàng có bạn trai là tên Triết, tôi đi từ bất ngờ đến hụt hẫng, và lúc nào nói “ Mình thương anh ấy “, tôi nghe như có tiếng lách tách vụn vỡ trong tim, và khi Tiểu Mai bảo tôi đừng sang nhà nàng nữa thì tôi đờ người ra, chẳng biết phản ứng như thế nào cho phải.
Tuy là mơ, nhưng tôi lại thấy những cảm xúc này rất thật, và thật đến nỗi…bây giờ tôi lại mừng vì đó chỉ là mơ, mừng vì tôi không có bị Tiểu Mai đuổi, và mừng vì…những cảm xúc này chỉ tồn tại khi tôi mơ, chứ nếu là ở ngoài đời thật thì lấy mặt mũi nào mà đối diện với Vy nữa đây ? Tư cách gì mà nhìn thẳng vào Vy nữa, khi mới vừa rồi trong cơn mộng mị, tôi đã thủ vai là một thằng bị con gái từ chối tình yêu chứ !
Tôi nhớ đã từng đọc ở trong sách, giấc mơ là sự phản ánh lại kết quả của những gì bạn đã suy nghĩ quá nhiều lúc ban ngày, để rồi ban đêm não bộ khi làm việc, sẽ gói ghém những điều cần thiết vào trong những hộc tủ, tua lại cả quá trình ban ngày của những gì ta đã nhìn và nghĩ. Vậy thì không lẽ, lúc ban ngày, tôi đã nghĩ quá nhiều về Tiểu Mai hay sao ? Không, không phải, lúc tỉnh táo tôi toàn học với tập guitar, rồi nghĩ đến Vy lúc này đang làm gì, rủ Vy đi chơi ở đâu, chứ tôi nào có nghĩ đến Tiểu Mai nhiều đến nỗi phải gặp cả nàng trong giấc mơ chứ !
Nhưng liệu có phải là lúc thần trí tỉnh táo, để ngăn bản thân thôi không nghĩ về Tiểu Mai nữa, tôi đã cố hướng đầu óc về phía Vy, chối bỏ mọi điều suy nghĩ về Tiểu Mai như hồi đầu năm học ? Rồi lâu dần đó đã thành một phản xạ được rèn luyện có điều kiện, cứ thấy Tiểu Mai là tôi lại phải nhìn sang Vy, như để tự trấn áp bản thân mình.
Phải chăng điều gì mà ta càng trốn tránh, thì trong giấc mơ ta lại càng gặp phải ? Khi cái mà ta nghĩ là thật dùng để chèn ép chôn chặt cái mà ta gọi là ảo ? Đến khi trong khi ngủ, cái gọi là ảo lại chính là cái tôi thật sự, không còn bị kìm nén đã trở mình phản biện lại cái mà ta cho là thật nay đã không còn đủ tỉnh táo và can đảm để khẳng định nó là sự thật hiển nhiên nữa ?
Cứ xoay vòng quanh mớ thật thật ảo ảo này, tôi đã dần thấy đầu óc quay cuồng, hớp nước liên tục, nhìn đồng hồ thì đã hơn 10 giờ. Tôi thở dài đứng dậy bước lại lên trên phòng học
- Em làm xong bài hết chưa ? – Tôi ngồi xuống hỏi.
- Xong lâu rồi thầy, mà nãy té có đau không ? – Trân nhìn tôi.
- Ờ…cũng không, hơi hơi đau thôi ! – Tôi với tay lấy cuốn tập toán.
- Anh buồn ngủ thì cứ ra bài cho em thật nhiều rồi lên giường nằm cho thoải mái, ai đời lại đi ngủ trên ghế ! – Cô bé nói.
- Ừ, tự dưng lại ngủ gật ! – Tôi nhún vai đáp.
Chấm bài xong xuôi, tôi giao thêm vài bài lí thuyết cho Trân học rồi ra về, vừa bước vô nhà đã lao ngay vô phòng tắm xối vài gáo nước mát lạnh cho thư thả đầu óc vốn đã khét lẹt về mớ triết lí tự tạo khi nãy.
... » BOT(auto):Bạn đang online tại: MuiViKhiYeu.Wap.ShChúc bạn có những giây phút thật vui vẻ