Wap Tải Game Android Cho Điện Thoại Miễn Phí
Cô gấp lại chiếc khăn ăn màu xanh lá cây nhạt, canh đúng lúc Diêu Khởi Vân chuẩn bị gọi bồi bàn đến kết sổ cô mới nói ra bí mật mà cô cố tình giữ đến giây phút cuối.
“Là người ở đâu cũng không quan trọng, anh có thể chính miệng hỏi cô ta. Khởi Vân, anh biết không, Tư Đồ Quyết sắp về đây rồi!” Về sau, Đàm Thiếu Thành không phải không có hối hận vì câu nói nông nổi nhất thời của mình. Trong lòng cô, Diêu Khởi Vân là một sự tồn tại tiếp cận với thân phận bạn bè nhất, cô không muốn làm anh bị tổn thương. Trên thực tế, ngay từ khi biết được thông tin này, cô đã đắn đo không biết phải truyền tải tin tức này với anh bằng cách nào. Lời đã nói ra nhưng cô vẫn mang trong mình tia hy vọng nhỏ nhoi, hoặc giả anh sẽ dùng sự trầm lặng để đáp lại cô, rằng anh đã biết rồi.
Song cô đã sai. Đàm Thiếu Thành và Tiểu Căn phải mất rất nhiều sức lực mới có thể đưa Diêu Khởi Vân đã say như chết về nhà. Tiểu Căn có mặt là vì Diêu Khởi Vân gọi điện bảo anh đến. Anh hứng khởi ngồi giữa hai người bạn cũ, còn tưởng đây là một cuộc tụ họp quyết định bất ngờ. Mãi cho đến khi Diêu Khởi Vân bất chợt hỏi: “Tư Đồ Quyết về ngày nào?”
“Anh cũng biết rồi sao? Bạn ấy sẽ về vào tối thứ ba tuần sau, mấy hôm nay bọn mình đều đang nghĩ không biết phải tiếp đón bạn ấy như thế nào, Ngô Giang đúng là có sĩ diện mà……..” Lời đã nói ra được một nửa, bấy giờ Tiểu Căn đầu óc đơn giản mới nhận ra sự kỳ lạ, nhưng vấn đề là anh lại không đủ khờ, khựng lại một lúc, Tiểu Căn mới như phát hiện ra mình đã lỡ lời, vội lầm bầm: “Sao lại thế nhỉ, sao anh lại biết được? Rõ ràng Ngô Giang bọn họ nói Tư Đồ không muốn nhìn thấy…..”
Càng nói thì tiếng càng nhỏ, sắc mặt của Diêu Khởi Vân khiến anh cảm thấy bất an. Sau khi tốt nghiệp, Tiểu Căn không có gia thế lại không có học lực đã một thời rơi vào khốn cảnh tìm việc, lúc ấy chính Diêu Khởi Vân đã thuyết phục Tư Đồ Cửu An cho anh vào làm trong Cửu An Đường. Những năm làm việc cho Diêu Khởi Vân, nói trắng ra anh nhận sự bảo bọc rất nhiều từ Diêu Khởi Vân, song tính tình của Diêu Khởi Vân cũng khiến anh ngày một khó hiểu.
Nhận được ánh mắt cầu cứu của Tiểu Căn, Đàm Thiếu Thành bất lực, bèn giả vờ như đang say đắm trong âm nhạc của nhà hàng. Nếu bảo cô đã nhất thời nông nổi động chạm đến tổ ong, thì giờ đây Tiểu Căn chính là đã đâm thẳng một dao vào đó. Diêu Khởi Vân đứng dậy gọi điện thoại, cô đoán đối tượng ở đầu dây bên kia chắc sẽ là ba mẹ nuôi của anh, và đồng thời, anh đã nhận được đáp án khẳng định.
“Anh là người cuối cùng biết được chuyện này!” Đây là câu nói duy nhất anh nói trước khi say khướt.
Tửu phẩm của Diêu Khởi Vân rất tốt, không phát ngôn bừa bãi, cũng không giằng co tranh chấp với người khác, anh lặng lẽ uống hết ly này đến ly khác, giống như một người đang khát nhìn thấy hai chai nước suối đặt trước mặt mình vậy. Đàm Thiếu Thành và Tiểu Căn nhìn nhau, muốn khuyên răn nhưng lại phát hiện không biết nên nói gì mới phải, chỉ đành im lặng nhìn anh uống đến khi như muốn nôn cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Họ dìu Diêu Khởi Vân ra xe của Đàm Thiếu Thành, họ biết rõ đường đến gia đình Tư Đồ, tuy nhiên khi xe đi được nửa đoạn đường, Diêu Khởi Vân lấy lại được chút tỉnh táo sau cơn gió đêm lại đã đưa cho họ một địa chỉ khác, anh nói anh đã không còn ở trong ngôi nhà đó nữa, anh không muốn về đó, vì hôm nay không phải là thứ sáu.
Lần này thì ngay cả Đàm Thiếu Thành cũng không hiểu câu nói đó mang ý gì. Song cô cũng không mong mỏi nhận được lời giải đáp từ đối phương.
Đã say đến ngay cả việc tự đi cũng khó khăn mà Diêu Khởi Vân còn có thể nói ra một địa chỉ chính xác. Họ vừa dìu vừa bồng cuối cùng cũng đến được trước cửa căn hộ đó, nhưng lại phát hiện chìa khóa của anh rơi ở trên xe. Tiểu Căn xung phong ra lấy, Diêu Khởi Vân nửa say nửa tỉnh đứng dựa vào cửa, giọng nói mệt mỏi: “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi.”
Đàm Thiếu Thành bỗng dưng cảm thấy xót xa, đã đến lúc này mà anh còn bận tâm những thứ linh tinh nhỏ nhặt như thế, quá tỉnh táo quả là căn bệnh ác nghiệt tổn thương con người. Cô chẳng thà anh quậy phá một trận, hoặc hãy phóng túng cho bản thân độc ác một lần, như vậy hoặc giả sẽ chẳng đạt được gì, nhưng chí ít sẽ dễ chịu hơn. Nhưng Diêu Khởi Vân, anh lại luôn giữ gìn cẩn thận mọi thứ trong lòng.
“Khởi Vân, anh đừng như vậy. Không chừng lần này cô ấy trở về, hai người sẽ có chuyển biến.” Cô cố dùng giọng nói nhanh nhảu và đầy hy vọng để nói với anh. Cho đến ngày hôm nay, Đàm Thiếu Thành vẫn không thích Tư Đồ Quyết, nhưng trong lúc này, cô thật lòng hy vọng Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân có cơ hội được hạnh phúc — chỉ cần niềm hạnh phúc ấy có thể gửi đến người đàn ông đứng cạnh cô. Cô không biết Diêu Khởi Vân đang gửi gắm toàn bộ cơ thể cho cánh cửa có nghe thấy lời nói của mình hay không, anh thở dài, sau đó cô thấy Diêu Khởi Vân khom lưng xuống, thì thầm bên tai cô như một đứa trẻ. “Anh nói với em một chuyện rất đáng sợ. Anh chưa có một ngày quên được cô ấy, nhưng ngay cả nét mặt khi cô ấy cười trông như thế nào anh lại không còn nhớ rõ nữa. Cô ấy đã bỏ đi bảy năm rồi!” Cuối cùng anh cũng không chống đỡ nổi, anh buông thả cho mình trượt xuống, đến khi ngồi trên nền đá cẩm thạch, sau đó hai chân rúc lại, giấu đầu vào trong.
Tiểu Căn thở hổn hển chạy về bên họ với chiếc chìa khóa trên tay, Đàm Thiếu Thành ngăn chặn động tác định dìu Diêu Khởi Vân của anh. Cô nghĩ, có lẽ Khởi Vân không hy vọng để ai nhìn thấy nước mắt của anh.
Đến khi anh đứng dậy trở lại thì tinh thần cũng đã tỉnh táo hơn, chí ít anh đã biểu đạt lời cảm ơn của mình một lần nữa và rõ ràng hơn lần trước. Nhưng rất hiển nhiên, anh không có ý định đón khách vào nhà, ngay cả việc Tiểu Căn muốn dìu anh vào sô-pha cũng bị anh từ chối. Diêu Khởi Vân nhanh chóng đóng cửa lại, giống như bên trong đang cất giấu linh hồn của hồi ức vậy.
Đàm Thiếu Thành sau khi đưa Tiểu Căn trở về và về đến tòa biệt thự sang trọng của mình thì đã là nửa đêm, song chồng của cô lại còn về trễ hơn cô ba tiếng đồng hồ và đi lên lầu dưới sự hộ tống của tài xế. Không nghi ngờ gì nữa, lại đã say. Cô giúp anh thay quần áo, thật khó để bắt cô đừng chú ý đến dấu tích mà người khác để lại trên áo của anh, cô lặng lẽ dùng ngón tay cào cào lên đó.
“Sao vậy?” Chồng cô híp mắt hỏi trong mơ hồ.
Cô đáp bằng giọng đều đều: “Không có gì, chỉ là một dấu son đỏ thôi.”
“Em không thích màu này sao? Bữa sau anh bảo họ thay màu khác!”
Cô bị tính hài hước của anh làm bật cười, khẽ nói: “Em còn tưởng chí ít anh cũng quan tâm đến cảm nhận của em, dù cho chỉ là một ít.”
Anh cũng cười “hì hì” như nghe được một lời nói đùa càng thú vị hơn. “Tại sao?” Anh hỏi ngược lại.
Đúng vậy, tại sao? Đàm Thiếu Thành muốn bỏ anh lại trên nền nhà trong phòng tắm, song đột nhiên cô lại nhớ ra mình không thể làm như vậy, cô phải làm một người vợ hiền,
chí ít trước khi Hiệp ước tài sản trước hôn nhân kia chưa có gì thay đổi, cô cũng bức thiết phải làm như vậy.
Cô chăm sóc chồng của mình như một người vợ chu đáo và hiền từ nhất, đợi đến khi anh đã yên giấc trên giường với tiếng ngáy đều đều, cô mới rón rén rời khỏi phòng của anh. Tòa biệt thự sau khi tắt đèn và căn nhà cũ nát trong ký ức của cô, tối đen như nhau.
Đêm nay, cô lại nằm mơ. Những tình tiết khởi đầu vô cùng quen thuộc, cô gái ôm chặt lọ giấm trong lòng chạy chân không trên con đường ngoằn nghoèo nhỏ hẹp, đột nhiên, phía trước soẹt qua một đôi uyên ương tay nắm chặt tay, cô bán mạng đuổi theo, miệng gọi lớn “Đợi đã, em muốn cho anh thấy rõ cô ta rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào.”
Anh quay đầu lại, nhưng trong mắt không hề có cô, ngay cả khinh thường cũng không có. Cô òa khóc và vấp ngã, nhưng lần này, lại không có giấm bị đổ ra, bình thủy tinh vẫn lành lặn một cách ly kỳ. Song khi định thần nhìn lại, hóa ra chiếc bình thủy tinh bẩn thỉu kia đã sớm được thay bằng lọ vàng sán lạn, nhưng vết thương mà cô cố che giấu bên dưới lớp vải cao sang, lại chẳng thể nào kín miệng liền da nữa.
*************** THE END ***************
» BOT(auto):Bạn đang online tại: MuiViKhiYeu.Wap.Sh
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ