Bạn đang dùng máy java, hãy truy cập VietPro9x.Mbox.Sh Chuyên game cho điện thoại NOKIA JAVA, hay cảm ứng thông thường , cập nhật tất cả các game Online Offline trên thị trường game VIỆT NAM
Wap Tải Game Android Cho Điện Thoại Miễn Phí
Bây Giờ 05:40 ,Ngày 05/04/25
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cô nhắn lại cho anh:
“Em xin lỗi vì đã trách anh không một lời mà đã đi. Em không biết những chuyện như vậy lại xảy ra với anh. Em xin được chia buồn với anh. Anh mãi là người anh trai tốt trong tâm trí em. Từ bây giờ em sẽ ở bên anh chia sẻ buồn vui với anh, được không anh? Linh Lan Lúc Lắc của anh. ^^”
Nhận được tin nhắn của em tôi vô cùng bất ngờ. Đã gần ba năm rồi giờ tôi mới nhận được tin nhắn từ em. Giá như em ở đây tôi sẽ chạy đến bên em nói hết những suy nghĩ và tình cảm mà tôi đã vùi lấp bấy lâu trong lòng nhưng giờ em lại ở quá xa tôi.
Thế đấy, Linh Lan và Huy lại trò chuyện như ngày xưa, cái thuở còn cắp sách tới trường với những trò nghịch ngợm “nhất quỷ nhì ma”. Ngày ngày những tin nhắn vẫn được gửi đi. Linh Lan như tìm lại được những ký ức ngày xưa khi cô hồn nhiên kể cho anh nghe những chuyện xảy ra ở nơi cô đang sống, nối nhớ đất Mẹ và khao khát ngày về bởi không nơi đâu bằng quê hương mình, không nơi đâu tìm được cảm giác thân thuộc như Việt Nam. Linh Lan và Huy nhắc lại những vui buồn ngày xưa – nơi ấy như dòng suối mát lành cho những tâm hồn xa xứ hay cô đơn, nhọc nhằn giữa biển đời. Cô kể cho anh nghe về người con trai mà cô đã yêu khi bước chân vào đại học. Cô kể nhiều về Hùng cho Huy nghe. Cô vẫn hồn nhiên như thuở nào, đem mọi vui buồn nói anh nghe. Những lần giận dỗi Hùng cô cũng nói với anh. Nụ cười hạnh phúc hay giọt nước mắt của tình yêu và cuộc sống anh đều cảm nhận mỗi ngày từ cô. Dù cô ở rất xa nhưng anh lại luôn thấy sự hiện diện của cô ngay bên cạnh anh, ngay trên ngực trái anh .
“Đã có khi tôi muốn nói với em về tình cảm của tôi, nhưng nhìn em hạnh phúc khi kể cho tôi nghe về người con trai em yêu tôi lại thấy tim mình nhói đau. Tôi yêu em nhưng không muốn làm em khó xử, không muốn em vì tôi mà phải suy nghĩ nhiều, tôi không muốn nụ cười rạng ngời và ánh mắt luôn cười kia của em biến mất khi nghĩ đến tôi. Nhìn em hạnh phúc tôi cũng thấy ấm áp trong lòng. Hàng ngày nhìn thấy em qua webcam tôi cũng thấy vui rồi. Em đã ở rất xa tôi, nếu định mệnh là thế thì tôi sẽ chỉ muốn giữ hình em trong trái tim, đó sẽ là ngọn lửa sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi. Yêu không có nghĩa là có được người mình yêu, nhìn thấy người con gái mình yêu luôn cười thật tươi dù không bên tôi đó cũng là tình yêu với tôi rồi”.
- Anh này!
- Sao em?
- Hè này em về Việt Nam.
- Thật à? Huy vỡ òa trong niềm vui khi nghĩ sẽ được gặp lại người con gái nhỏ bé của mình.
- Anh phải dẫn em đi tìm những kỷ niệm ngày xưa đấy!
- Tất nhiên rồi!
“Nói về nước đáng lẽ em phải vui chứ, em đã rất mong ngày trở về mà, hơn nữa em còn mong gặp lại người con trai mà em yêu” - Huy nghĩ vậy, nhưng dường như có nỗi buồn nơi đáy mắt cô.
- Em không vui khi về à?
- Có chứ. Nhưng anh này…
- Sao em?
- Em không muốn gặp Hùng?
- Sao vậy em?
- Anh ấy đã phản bội em. Anh ấy đã yêu người con gái khác.
Những giọt nước mắt em rơi, tôi không biết mình nên buồn hay vui nữa đây. Nhin em khóc mà sao tôi thấy tâm trạng mình nặng nề đến thế.
- Em cứ về đi,còn có anh ra đón em mà.
Em cười trong nước mắt mà tôi thấy nhói đau trong lòng.
Mùa hè cũng đến, tôi mong ngày em về biết bao. Tôi sẽ cùng em vẽ lại những kỷ niệm ngày xưa. Tôi hồi hộp đợi ngày đón em ở sân bay, ôm em vào lòng sau bao thời gian xa cách và thương nhớ. Em sẽ không bao giờ biết tình tôi nhưng nhìn thấy em cũng khiến tôi hạnh phúc rồi.
Anh và cô lại lang thang những con phố tấp nập xe cộ và ánh đèn, lang thang những quán cà phê. Anh chở cô trên chiếc xe đạp đi dưới mưa như ngày nào. Cô dựa đầu vào lưng anh ngủ ngon lành dưới ánh nắng vàng hanh. Anh mim cười nhìn cô say sưa . Thời gian giá mà dừng lại hay trôi thật chậm thôi để những phút giây này mãi là hiện tại, mãi ở nơi đây cùng cô và anh. Anh âm thầm tạo những kỷ niệm cho riêng cô. Tình cảm nguyên sơ thuở học trò vẫn còn nguyên trong trái tim anh. Qua thời gian nó lớn hơn, nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Nắng vàng rực góc sân trường, bên cạnh Linh Lan là một bó hoa lan chuông với những bông hoa trắng muốt nhỏ xinh.
- Em có biết truyền thuyết về loài hoa này không?
Lan lắc đầu. Huy bắt đầu kể cô nghe.
“Thời xa xưa có một chàng Gù bất hạnh, sống đơn độc, không biết cha mẹ mình là ai, anh em thân thuộc cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Ðối với tình yêu, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng Gù còn tin rằng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng không thể làm lay chuyển được con tim đau đớn đang đập loạn lên của chàng. Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một khi trên đời này còn có biết bao chàng trai tuấn tú và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim như vậy trong lồng ngực? Không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng không nhìn rõ được, dù là một tia nắng dịu dàng hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn những thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không thể phân biệt được những điều kỳ diệu trong hương thơm của các loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát. Chàng bị người đời xem thường và xa lánh. Thế rồi một hôm, thật tình cờ, chàng nhìn thấy công chúa Rôda đang dạo chơi trên công viên.
Mọi người dừng lại, ngả mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, không sao hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má hồng, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm cùng với tấm thân tròn lẳn tràn đầy sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại.
Rôda đáp lại sự ngưỡng mộ của mọi người bằng một nụ cười thật cởi mở và chân tình. Chỉ có một người không cất tiếng chào nàng, không ngả mũ, đó là chàng Gù gầy gò, xấu xí đứng bên vệ đường nheo mắt nhìn công chúa đang nhẹ nhàng bước. Ðối với Rôda, đấy là cả một sự lạ và rất khác thường. Nàng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt không mấy thiện chí của chàng Gù. Con người khốn khó này sao cô đơn và đáng thương lắm vậy! Rôda cảm thấy thương chàng vô hạn, và đã ban tặng cho chàng nụ cười ấm áp nhất của mình. Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuộc đời chàng Gù bỗng thay đổi hẳn!
Chàng Gù bối rối, không thể hiểu được vì sao cặp mắt nhìn cũng như đôi tai nghe của chàng lại thay đổi như vậy, và sao bỗng nhiên giờ đây chàng lại biết yêu vẻ đẹp của thế giới quanh chàng “Biết hỏi ai bây giờ” – Chàng tự hỏi.
- Hãy hỏi ta đây này! – trái tim đáp.
- Ôi, trái tim của ta, mi chỉ là kẻ bất hạnh, lúc nào cũng u tối như màn đêm vậy, mi có thể giải đáp được gì cho ta, chàng Gù cằn nhằn.
- Ta đang cảm thấy đời thật là vui, bởi lẽ lúc này, ta mới hiểu cái gì đã khiến hoa phải nở, giục giã chim phải hót; ta hiểu rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe của chàng! – Trái tim điềm tĩnh nói.
- Vậy là cái gì? Hãy nói ta nghe, chàng Gù dò hỏi.
- Cái đó là tình yêu. Tình yêu vừa dịu dàng vừa khắc nghiệt, vừa êm đềm vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dội! Chính vì chàng đang yêu! Chàng đã yêu công chúa Rôda!
- Yêu công chúa Rôda ? – Chàng Gù sợ hãi – Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!
- Ai có thể ngăn cấm chàng yêu công chúa Rôda được? – Trái tim tranh cãi với chàng – Sáng sáng, chàng hãy đến đây, như mọi người, chàng hãy chào nàng đi.
Chàng Gù nghe lời khuyên của trái tim chàng. Ngày lại ngày, chàng đến gặp Rôda, khi nàng đến gần, chàng cúi đầu xuống chào vẻ lịch thiệp. Nàng đi rồi, gương mặt chàng như được ve vuốt bởi một hơi thở nhẹ.
Cơn bão đã bất thần ập đến thật. ấy là vào một buổi sáng, khi chàng tới công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khí trong lành; chàng đã thấy thành phố được trang hoàng lộng lẫy, phố xá đông nghẹt những người.
Người qua đường đáp:
- Chàng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngày công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?
- Công chúa ? Công chúa nào? – Chàng Gù lúng túng lắp bắp.
- Chẳng nhẽ chàng không biết thành phố chúng tôi chỉ có một công chúa, đó là nàng Rôda sao?
Chàng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, nhưng rồi chàng vụt đứng dậy, bởi vì chàng có cảm giác như vừa bị ngã vào một bếp lửa đang cháy hừng hực. Như kẻ bị bỏng lửa, chàng chạy như bay về phía công viên, nơi mà ngày nào chàng cũng được gặp Rôda.
- Rôda của ta! Rôda của ta!
Chàng vừa hét to vừa cảm thấy trái tim mình đang bốc lên một ngọn lửa hừng hực và những giọt nước mắt chảy thành suối trên hai gò má chàng cũng không thể dập tắt nổi.... » BOT(auto):Bạn đang online tại: MuiViKhiYeu.Wap.Sh
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ